Tôi là Hà Lemmy, từ những ngày đầu tiên tôi tự nhận mình là “tù trưởng” của Tôi xê dịch… những ngày mới bước vào tuổi đôi mươi. Ngày ấy tôi là một đứa con gái hùng hổ, cứng đầu, có tí găng-xtơ và cũng nổi loạn như các bạn bây giờ. Tôi không biết chính xác điều gì đã đưa đẩy tôi đến đây, những kỷ niệm ấu thơ gì, những mất mát gì… nhưng tôi luôn cảm thấy lòng mình nóng đỏ với những gì đang xảy ra mỗi ngày, trên đất nước của tôi.

Tôi xê dịch's photo.Tôi từng thấy giận dữ khi trên phần checkin của Instagram chưa từng có Việt Nam, nhưng lại có Thái Lan, có In-đô, có Lào… Tôi từng thấy ghen tị với những lễ hội bia, lễ hội hoa anh đào… nườm nượp người đến mỗi năm để tận hưởng những nền văn hoá xa xôi. Tôi từng thấy mắt mình rưng rưng khi thấy nghệ sĩ của tôi lau mồ hôi đằng sau chiếc mành phượng lộng lẫy ánh đèn…

Tôi đã từng chẳng hiểu tôi là ai, chẳng biết tôi từ đâu đến, tôi cũng từng không biết phải vái lạy ban bệ nào khi vào chùa, tôi từng suýt làm rách một chiếc áo dài rất đẹp vì không biết đi đứng cho đúng cách ở đài Truyền hình trong một buổi phỏng vấn, tôi từng không biết có nên mặc áo yếm với cóoc-xê hay không… Tôi cũng giống như các bạn, biết quá ít về đất nước thân yêu của mình khi mới đôi mươi bước vào đời.

Hãy nhớ lại lần đầu tiên bạn gặp người nước ngoài, liệu bạn có hỏi về quê hương họ thay vì nói về quê hương mình? Bạn say sưa trò chuyện bình luận về Taylor Swift hay G-Dragon của Big Bang thay vì kể về cô Thanh Ngoan, chú Khắc Tư… Khi dẫn một anh Tây đến phố cổ, bạn dẫn họ đến những quán bia vỉa hè Tạ Hiện, thay vì gợi ý họ ngẩng mặt ngắm nhìn một chiếc ban công Juliet tuyệt đẹp trên tầng 2 của một căn biệt thự Pháp? Bạn thấy ôi sao thứ trà đạo của đất nước Nhật Bản xa xôi lại đỉnh cao đến thế, trong khi quên mất đi vị thanh mát ngọt lành bình dân của những cốc trà đá? Khi chọn một cuốn sách trong nhà sách, bạn có chọn ngay Guillaume Musso, Murakami Haruki thay vì chọn Nguyên Ngọc Tư? So sánh có thể là khập khiễng, bạn thấy những lựa chọn đó quá rõ ràng…

Chúng ta không có lỗi khi không biết, nhưng chúng ta ắt hẳn có lỗi vì biết quá ít về những vẻ đẹp của chính chúng ta, về những câu chuyện cảm động đẹp đẽ, vì những gì ông cha ta ngàn năm chấp nhận đánh đổi bằng xương máu để giữ gìn lại… Chúng ta phải chăng quá thờ ơ với chính mình? Tự tin sẽ ở đâu, nếu ta cứ mãi lười biếng tiêu thụ văn hoá phẩm của thời hội nhập, mà quên mất quê hương, gốc rễ?

Tôi khởi xướng Tôi xê dịch vì những trăn trở như thế. Tôi đã gặp nhiều người, từ nhà báo đến các chuyên gia, từ những em bé đến những cụ già. Tôi cũng được đồng hành với nhiều trí thức trẻ, nhiều người trong số đó gắn bó với tôi và dự án từ những ngày đầu tiên đến giờ, hồn nhiên và vô tư như đang sống một tuổi trẻ đầy ắp nhiệt thành, đầy ắp khát khao học hỏi và tình yêu…

Bạn sẽ trở thành một phần của chúng tôi chứ, cùng chúng tôi đánh thức những tình yêu truyền thống đã ngủ quên, tại CHÍNH QUÊ HƯƠNG MÌNH?

Bạn có thể tham gia cùng chúng tôi, ngay bây giờ, xin đừng để mai sau…

Từ Hà Lemmy, tù trưởng Tôi xê dịch :)

Ứng tuyển ngay tại: http://bit.ly/txd-tuyendung (Hà Nội), http://bit.ly/txd-tuyendung-hue (Huế)

Bạn có thể giúp chúng tôi bằng cách chia sẻ liên kết tuyển dụng năm nay của chúng tôi tại tường nhà bạn, tại fanpage bạn đang là admin, tại cộng đồng mà bạn đang tham dự… Tôi xê dịch rất trân trọng từng đóng góp nhỏ của bạn cho dự án smile emoticon