Đồng hành trong sự kiện Tranh Hàng Trống – Phận mỏng cánh chuồn của Tôi xê dịch lần này là Hoạ sĩ Phan Ngọc Khuê, một trong những chuyên gia nghiên cứu hàng đầu về dòng tranh quý phái này.

https://www.facebook.com/events/1570184966588834/

Diễn giả Windy Day 12 – Họa sĩ Phan Ngọc Khuê

Ngay từ thời trai trẻ, người nghệ sĩ sinh năm 1937 ở mảnh đất Thanh Hoá đã mang trong mình một món nợ ân tình với nghệ thuật. Năm 22 tuổi, giữa lúc đất nước đang ngập chìm trong bom đạn của đế quốc Mỹ, ông có mặt tại khu Thái Mèo và nhờ nhân duyên, ông đã được những nghệ nhân nơi đây khơi dậy tình yêu nghệ thuật. Với ông, kể từ đó, nghệ thuật đã trở thành hơi thở của cuộc đời mình. Những năm tiếp theo, đặt chân tới bất kì nơi đâu, ông vẫn tiếp tục nuôi dưỡng tài năng và niềm say mê của mình cho nghệ thuật dân tộc, từ lối vẽ truyền thống của người Dao trên những thước vải đủ sắc màu cho tới kỹ thuật vẽ sáp ong của người Mông. Bằng tình yêu và sự chăm chỉ của mình, cậu học trò ngày đó chiếm trọn tình cảm của những nghệ nhân Dao, Mường và Thái. Còn đối với người hoạ sĩ, ông luôn canh cánh trong mình một cái nợ, nợ ân tình với những nghệ nhân đã từng khiến cho người được học bài bản về hội hoạ như ông phải cúi mình thán phục.

Trở về Hà Nội, ông công tác trong Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam và Bảo tàng Mỹ thuật Việt Nam, tiếp tục nghiên cứu nghệ thuật, mỹ thuật dân gian của một số dân tộc như nghệ thuật trang trí của dân tộc thiểu số vùng Việt Bắc, tranh thờ Đạo giáo của người Dao hay nghệ thuật trang trí kiến trúc của người Thái….Các công trình đều đoạt giải cao của Hội Văn nghệ Dân gian Việt Nam trong nhiều năm liên tiếp.

Năm 2013, ông đã đoạt được hai giải Nhất của Hội và Uỷ ban toàn quốc các Hội Văn học nghệ thuật Việt Nam với công trình “Tranh dân gian Hàng Trống – Hà Nội”. Theo đánh giá, đây là một tác phẩm nghiên cứu công phu dày 600 trang với bài viết, dẫn luận, tranh sưu tập và chú thích cho từng bức tranh ở số lượng lớn. Đặc biệt, trong công trình này, người Hoạ sĩ còn thể hiện đam mê và sự kiên trì của mình trong việc tìm ra sự khác biệt, nổi biệt của Dòng tranh so với hai dòng tranh dân gian còn lại, Đông Hồ và Kim Hoàng. Nếu như cuốn “Mỹ thuật dân tộc Thái ở Việt Nam” là để trả ơn đồng bào Tây Bắc, “Tranh Đạo giáo ở Bắc Việt Nam” được viết dành tặng đồng bào Việt Bắc, thì việc làm nên công trình đồ sộ này là món quà ân tình Hoạ sĩ Phan Ngọc Khuê dành tặng cho đồng bào miền xuôi, đồng bào Kinh. Được cống hiến hết mình cho nghệ thuật thuật dân gian, đặc biệt đi trên con đường giữ lửa cho những nét đẹp văn hoá đặc sắc, chính là niềm tự hào của người nghệ sĩ này.

Đinh Hạnh

(Bài viết có tham khảo nguồn từ trang http://baotintuc.vn/)