Tuổi thơ bé với biết bao mộng mơ, vụng dại đã trở thành nguồn cảm hứng bất tận cho các nhạc sỹ với những ca từ gợi nhớ một thời trong trẻo ngây thơ.

Ai cũng từng một lần sống với tuổi thơ, với những ký ức thần tiên của những ngây ngô, nơi đó có tình bạn, có tình yêu thương gia đình, và thêm chút nữa là tình cảm học trò đầy mơ mộng.

Tuổi thơ với cánh diều

Tuổi thơ với cánh diều

Đi qua cái thời “tuổi thơ con thả trên đồng”, lớn lên và bước chân vào dòng đời đầy lo toan, những đứa trẻ ngày nào có thể sẽ vô tình mà quên đi những ca từ ngọt ngào ấy, nhưng bất chợt, ở một khoảng lặng nào đó của cuộc sống, khi những giai điệu tuổi thơ vang lên một cách vô thức thì những nghẹn ngào, xao xuyến vẫn cứ dâng lên trong lồng ngực và trong đôi mắt.

Nhắc đến những bài hát như Cánh én tuổi thơ, Cô và mẹ, Gặp nhau giữa trời thu Hà Nội… (nhạc sỹ Phạm Tuyên), Trường làng tôi (Phạm Trọng Cầu), Em là bông hồng nhỏ (Trịnh Công Sơn), Em yêu trường em, Mùa hoa phượng nở… (Hoàng Vân), Đi học (Bùi Đình Thảo)… không mấy ai không biết. Cho dù ra đời cách đây hơn nửa thế kỷ, những sáng tác này vẫn được các thế hệ trẻ truyền nhau hát trong các chương trình văn nghệ, trong các buổi sinh hoạt tập thể.

Mỗi ca khúc được cất lên như một chiếc vé quý giá để bước lên chuyến tàu ký ức trở về tuổi thơ cuả không ít độc giả cả già, cả trẻ. Trở về tuổi thơ dưới khía cạnh thời gian là một điều không tưởng, song ai cũng có thể gợi nhắc về những năm tháng hồn nhiên vô tư lự qua những câu ca, hoài niệm và những sẻ chia.

Khán giả ngày hôm nay, nghe những ca khúc viết về tuổi thơ để nhớ về một thời tuổi thơ của mình với những niềm vui khi đến trường (Đi học), khi chung tay Tuổi nhỏ làm việc nhỏ, tùy theo sức của mình với “Em làm kế hoạch nhỏ”, và cả những cảm xúc hân hoan khi phượng nở đỏ rực báo hiệu hè về trong “Mùa hoa phượng nở”.

Rồi còn đó là cảm xúc của ngày cắp sách tới trường với những ca khúc gắn bó với một thời  áo trắng, để mỗi nguười tự nhắc rằng bản thân mình đã có một thời đẹp như thế. Là hình ảnh người thầy, bục giảng và bụi phấn  gắn bó vơí nhau đến độ không thể tách rời, đã đi vào trái tim của bao thế hệ học trò với những ca khúc như “Bụi phấn”, “Khi tóc thầy bạc trắng”, “Ngày đầu tiên đi học”, “Mái trường mến yêu”, “Nhớ thương thầy cô”… Để khi đối mặt với cuộc sống, chúng ta mới thấy thấm thía lời thầy cô dạy năm xưa đúng và cần đến nhường nào.

Cùng chung những cảm xúc thương nhớ, khắc khoải về một thời chưa xa của tuổi thơ mỗi người, khi những bài hát về tuổi thơ đang dần mờ đi ít nhiều theo năm tháng, tuần này “Điểm hẹn xê dịch” sẽ cùng các bạn mua chiếc vé mang tên “Thiếu nhi hát” để trở về tuổi thơ, trở về thành phố “im ắng đầy bụi bặm” thuở nào để gợi lại “chút gì đáng kể” cho cuộc sống trưởng thành đầy những chông gai.

Huyền Cao


Leave a Reply